Thơ phát xuất từ tâm hồn mộng ảo. Cảnh thiên đường cũng chuyển đảo trần gian. Người nhân thế nào biết chốn thiên đàng. Chỉ ao ước như cảnh trời bình lặng .
Người được vui là cuộc đời an phận. Sống reo hò bằng vần điệu thơ ca. Trong hạnh phúc bao cảnh tượng gần xa. Khi tâm nội không xót xa vướng bận.
Người mất vui khi cõi lòng trĩu nặng… Mộng không thành ! Lắm lận đận truân chuyên. Nên trao chuốt những vần ý … nức nghẹn. Ghép từng lời … thành trọn vẹn bài thơ.
Nhưng đa số ! Người buồn … lắm mộng mơ. Mượn thời gian và những cảnh hững hờ. Hay gói ghém thành những lời than thở. Để cõi lòng gượng nở tuổi còn xuân.
Cảnh buồn vui ! Đều tạo dệt thơ vần. Nhưng tùy hứng khi tâm thần mơ mộng. Nếu không hồn ! Lời thơ nào rung động. Người phóng khoáng … mơ mộng mới nên thơ .
Hoan nghênh các bạn ghé thăm ! Nhạc chế xin miễn bàn cảm ơn .
Có những lúc tưởng hồn trong thẩm huyệt. Cảnh mù mờ trên khúc hẹp sương khuya. Đường hai bên là dãy bóng tre già. Như lối dẫn một hồn ma lơ đãng.
Đêm nữa khuya một mình trong phẳng lặng. Nghe gió buồn rét lạnh lá cỏ cây. Nhìn trời cao nhợt nhạt những cụm mây. Đang tản lạc ! Vì động lay của gió.
Đêm sắp tàn mà lòng chưa tường tỏ. Tình là gì ! Sao vàng võ đêm thâu ? Luôn lẩm bẩm …như đọc đoạn kinh cầu. Cho may mắn …hay tan sầu ! Không biết.
Có nhiều lúc ngồi ngẫn ngơ ngó liếc. Quanh gian phòng ! Tường màu tuyết nước sơn. Bổng thấy ai ! Một chiếc bóng chập chờn. Đang thỏ thẻ như van lơn gì đó.
Lúc khờ người ! Bổng dưng…trời sáng tỏ. Nắng vào phòng ! Mới hiều rỏ mình ta. Ngồi bên đèn mà thức suốt đêm qua. Thân mỏi mệt ! Ngỡ hồn ma cô độc
Hoan nghênh các bạn ghé thăm ! Nhạc chế xin miễn bàn cảm ơn .
Mượn giọt mưa thay lệ hồn đêm vắng. Trăng mập mờ dẩn dắt nhớ chuyện xưa. Tình gầy trao ! Người xem đó …dư thừa. Đem vứt bỏ ! Cho vừa lòng ai đó.
Thuở ngày xưa ! Tôi nào ngờ … tường tỏ. Gian dối lòng ! Người bài tỏ như thơ. Ngã vào yêu để mang khổ mọi chiều. Tâm đau nhói ! Bởi quá nhiều kỷ niệm.
Trời vào thu là cảnh buồn mặc niệm. Phút rã rời ! Ngày kỷ niệm người đi. Đời tôi như lá vàng úa chiếc rời. Trong nhạt cảnh của tình đời đen trắng.
Còn đâu nữa ! Cảnh bầu trời vàng nắng. Ấm cõi lòng của ngày tháng xa xưa. Đành vùi chôn … và mượn lệ đêm mưa. Mong xóa rửa mối tình xưa cay đắng.
Ngày giờ đây ! Đường tình như hụt hẫng. Sợ ! Rụt rè ! Đời chẳng vẹn ước mơ. Tôi gói ghém … lời than … bỏ vào thơ. Khi trở giấc ngẫn ngơ trong đêm lạnh.
Mỏi hằng đêm hồn tôi trong hiu quạnh. Bay chập chờn quanh quẩn mộ phòng hoang. Bởi chuyện xưa vì vẫn mãi vương mang. Muôn cay đắng ! Người dối gian bạc bẻo.
Hoan nghênh các bạn ghé thăm ! Nhạc chế xin miễn bàn cảm ơn .
Chuyện mưa gió cũng sầu lòng cỏ nội. Bãi xanh màu ! Sóng cỏ vội ngã nghiêng Vì tình yêu đôi lứa chẳng nên duyên. Nên cỏ lá gió luân phiên buồn bã.
Mưa thương đời ! Rơi lệ sầu lã chã. Gió vô hình nhưng lời đã động cây. Cỏ vì ai ! Sao nghiêng ngã ngất ngây ? Trong tình cảnh như áng mây sương khói.
Tình yêu nào ! Làm con tim buộc trói ? Vướng cõi lòng khiến mắt dỗi mong lung. Người xa xôi … sao cứ mãi nhớ nhung ? Luôn mòn mõi ! Ngày trùng phùng hội ngộ.
Phải chăng đây ! Là tình yêu duyên nợ ? Sao lạ lùng ! Chưa gặp gỡ … lại yêu ? Chỉ lời trao mà khao khát … thắm nhiều. Mơ mộng cảnh với ngại điều ân ái.
Vần thơ thôi ! Cũng làm tim bốc cháy. Chỉ hững hờ đã đốt cháy tim yêu. Còn đâu nữa khi tình phai đã cũ. Xóa sạch rồi những ấp ủ mộng mơ.
Còn lại đây những ý đẹp vần thơ. Sao chua xót ! Người làm ngơ vô cớ. Khiến trời buồn ! Cảnh cây cỏ mưa rơi. Tựa mây gió ! Hồn chơi vơi mộng ảo.
Hoan nghênh các bạn ghé thăm ! Nhạc chế xin miễn bàn cảm ơn .
Bài thơ viết cứ sửa hoài không ngớt. Ý dệt rồi ! Sao cắt bớt rồi thêm ? Đọc mấy lượt nghe vẫn thấy chưa êm. Sao thế nhỉ ! Không giữ yên …nguyên thủy ?
Hay bởi vì ! Không muốn lời ám chỉ ? Nỗi đau lòng máu rỉ trái tim yêu, Những lúc khuya nhìn thấy dáng người yêu. Đang dòi bút những lời điều thơ họa.
Muốn gọi người nhưng sợ làm động dạ… Mất lạc hồn thơ dệt họa người ta. Nghĩ đến đó mà lòng thấy xót xa. Như muối xác kim châm vào sớ thịt.
Có người yêu ! Sao lòng vẫn tịch mịt ? Cảnh thư phòng như mù mịt sương khuya. Đêm thanh vắng mà ngỡ trong xa lạ. Giữa biển người ! Bụng dạ hỏi ai hay ?
Người mình yêu lòng cứ mãi ngất ngây. Đang xâu xé từng phút giây trống vắng Giữa đêm trường không gian đầy yên lặng. Tự hỏi lòng ! Tình có thật không đây !!!
Hoan nghênh các bạn ghé thăm ! Nhạc chế xin miễn bàn cảm ơn .
Một lời yêu là giọt tình máu đỏ. Chiết từ buồng tim nhỏ của đời anh. Gửi tặng em bằng tình ý chân thành. Xin em chớ biến hóa thành giọt nước.
Tình đôi ta như chuyện cầu ô thước. Cách bến bờ mình chưa bước đi chung. Đoạn đường đời …tình cảnh lắm chập chùng. Nhiều uốn khúc ! Bởi ngập ngừng lối rẽ.
Hỏi lòng em ! Có còn gì tiếc rẻ ? Cảnh thuở nào…tình nhạt nhẽo thời gian. Còn ghi sâu … em vẫn mãi ngỡ ngàng. Đang hiện hữu như cung đàn vang vội.
Chuyện tình yêu như thuyền tìm bến đợi. Thả theo dòng hoài trông đợi bến mơ. Ngày đoàn viên mộng cảnh đẹp như thơ. Thuyền thôi hết mộng mơ đời trôi nỗi.
Bởi vì yêu ! Anh mõi mòn trông đợi. Tiếng chân thành lời nói ở em yêu. Yêu anh mãi dù trắc trở vạn điều. Không từ khước cùng nhau xây mộng đẹp.
Hoan nghênh các bạn ghé thăm ! Nhạc chế xin miễn bàn cảm ơn .